22/04/2020 10:15

Chuyến xe buýt nghiệt ngã

Cầm số tiền trên tay, số tiền không lớn nhưng sẽ làm nhẹ bớt nỗi lo cho hai vợ chồng, tôi rất mừng.
 
 
Ảnh minh họa 
 
Từ ngày vợ mang thai, tôi phải tranh thủ làm đêm để có thêm thu nhập lo cho con. Hai vợ chồng cưới nhau tay trắng nên phải cân nhắc mọi chi tiêu mới mong có chút đỉnh dư giả để sinh con, nhưng theo kinh nghiệm của những người có con thì nuôi một đứa trẻ không phải chuyện đơn giản, nhất là sống giữa trung tâm thành phố này.
Tôi tự trách mình không phải đàn ông có tài để cho vợ có cuộc sống vật chất đầy đủ. Nhưng bù lại, vợ rất yêu thương và luôn xót xa cho tôi mỗi khi thấy tôi làm việc nhiều giờ như vậy.
Tôi không ngại khó khăn, chỉ cần có thể mang lại sự sung túc cho vợ con thì cực cỡ nào tôi cũng cam tâm. Chỉ một điều tôi lo lắng là lỡ đâu trong lúc tôi đi làm, vợ bụng mang dạ chửa, lỡ có chuyện gì trở tay không kịp. Đó là điều tôi lo ngay ngáy mỗi khi rời khỏi nhà.
Mấy tháng thai cuối, vợ tự đi khám thai, không cho tôi đi vì thấy tôi làm đêm về bơ phờ, lại chuẩn bị cho công việc giờ hành chính.Mặt dây chuyền
Tháng này cũng vậy. Vợ nói không đi xe máy vì giao thông bây giờ nguy hiểm quá. Từ ngày có con, vợ lại dễ hồi hộp nên run tay không dám lái xe. Tôi nói vợ đón taxi đi cho an toàn, vợ tôi dứt khoát không, bảo đi xe buýt cho thoáng. Tôi hiểu cô ấy tiết kiệm nên càng thương vợ.
Hôm ấy là ngày tôi nhận lương, cũng là ngày cuối tôi làm đêm. Sang tháng vợ sinh nên tôi sẽ bỏ công việc làm đêm để ở nhà chăm sóc cô ấy. Cầm số tiền trên tay, số tiền không lớn nhưng sẽ làm nhẹ bớt nỗi lo cho hai vợ chồng, tôi rất mừng.
Khi tôi vừa về đến nhà thì vợ xách túi ra đầu đường đón xe buýt. Tôi nói với vợ hôm nay sẽ chở vợ đi khám thai nhưng do thấy tôi bơ phờ nên vợ từ chối. Vợ nói để sẵn bữa sáng dưới nhà bếp, nói tôi ăn cho nóng. Tôi chỉ kịp hôn vợ rồi ngả người xuống giường vì quá mệt.mat day chuyen
Không ngờ đó cũng là lần cuối cùng tôi hôn vợ. Chưa đầy hai tiếng sau, điện thoại của vợ tôi gọi về nhưng đầu dây bên kia không phải tiếng vợ tôi mà là tiếng một người đàn ông với âm giọng gấp gáp: “Đến bệnh viện CR ngay, khoa cấp cứu”.
Tôi tức tốc đến bệnh viện nhưng các bác sĩ cho hay vợ tôi đã mất trên đường chuyển đến bệnh viện, mất máu quá nhiều nên không cứu được thai nhi. Một thằng đàn ông mạnh mẽ như tôi mà không thể đứng vững nổi nữa. Tôi khuỵ hẳn xuống bên xác vợ con, người mà tôi yêu thương nhất.
Trong túi tôi, xấp tiền lương mới nhận dày cộm lên. Chưa bao giờ tôi thấy nó vô nghĩa đến như vậy